Tiếp kiến chung 13/9: Trước Thiên Chúa hiện diện nơi người nghèo, người đau khổ, tôi làm gì?

Trong bài giáo lý tại buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư 13/9/2023, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu tự hỏi: “Trước Thiên Chúa hiện diện nơi những người nghèo gần tôi, trước những người đau khổ nhất trên thế giới, tôi phản ứng thế nào?” Và ngài mời gọi tín hữu trước hết hãy cầu nguyện, sau đó dấn thân, không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng các việc cụ thể để cổ vũ điều thiện, xây dựng hòa bình và công lý.

Trong bài giáo lý tại buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư 13/9/2023, Đức Thánh Cha tiếp tục trình bày về chứng nhân của lòng nhiệt thành tông đồ. Ngài đã trình bày với các tín hữu mẫu gương của một giáo dân ở Châu Mỹ Latinh, đó là Chân phước José Gregorio Hernández Cisneros, một bác sĩ dành cả cuộc đời chăm sóc và giúp đỡ cho những người gặp khó khăn nhất.

Đức Thánh Cha lưu ý rằng bí quyết của sức mạnh và sự cống hiến của ngài là sự kết hợp mật thiết với Chúa Giêsu, điều thúc đẩy ngài hiến dâng cuộc đời cho tha nhân và hiến thân vì hòa bình thế giới. Ngài qua đời khi đang làm một việc bác ái, khi đi thăm người bệnh.

Đức Thánh Cha nhận định rằng Chân phước José Gregorio đã biết làm chứng cho đức tin bằng gương sáng của ngài: chăm sóc cho bệnh nhân, giúp đỡ những người đau khổ, mang lại niềm hy vọng cho người nghèo; nơi tất cả những người đó ngài đã nhìn thấy Chúa Giêsu. Ngài là một chứng nhân của lòng nhiệt thành đối với Tin Mừng và như thế, ngài không theo đuổi những khát vọng của riêng mình, nhưng luôn cởi mở và sẵn sàng làm theo ý muốn của Thiên Chúa.

Bài giáo lý của Đức Thánh Cha 

Chân phước José Gregorio Hernández Cisneros

 Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trong các bài giáo lý của chúng ta, chúng ta tiếp tục gặp gỡ những chứng nhân nhiệt thành của việc loan báo Tin Mừng. Chúng ta nhớ rằng đây là loạt bài giáo lý về lòng nhiệt thành tông đồ, về mong muốn và sự nhiệt thành nội tâm trong việc loan báo Tin Mừng. Hôm nay chúng ta chuyển sang Châu Mỹ Latinh, chính xác là đến Venezuela, để biết về một người giáo dân, đó là Chân phước José Gregorio Hernández Cisneros. Ngài sinh năm 1864 và đón nhận đức tin trước hết từ người mẹ, như ngài đã kể: “Mẹ tôi đã dạy tôi nhân đức từ khi còn trong nôi; mẹ đã giúp tôi lớn lên trong sự hiểu biết về Thiên Chúa và cho tôi lòng bác ái để hướng dẫn tôi.” Chúng ta hãy chú ý: chính các bà mẹ chuyển trao đức tin. Đức tin được chuyển trao bằng ngôn ngữ quen thuộc, ngôn ngữ của các bà mẹ, ngôn ngữ mà họ biết nói với con cái của mình. Và các bà mẹ, các chị em hãy chú ý đến việc chuyển trao đức tin bằng ngôn ngữ của người mẹ.

Lòng bác ái là ngôi sao dẫn đường cho cuộc sống của Chân phước José Gregorio

Quả thật, lòng bác ái là ngôi sao dẫn đường cho cuộc sống của Chân phước José Gregorio: một người tốt lành và nhiệt tình, tính tình vui vẻ, có trí thông minh đặc biệt; ngài trở thành bác sĩ, giáo sư đại học và nhà khoa học. Nhưng trên hết, ngài là một bác sĩ gần gũi với những người yếu đuối nhất, đến nỗi tại đất nước của ngài, ngài được mệnh danh là “bác sĩ của người nghèo”. Ngài luôn chăm sóc người nghèo. Yêu thích Tin Mừng hơn sự giàu có về tiền bạc, ngài đã dành cả cuộc đời để giúp đỡ những người khốn khó. Nơi người nghèo, người bệnh, người di cư, người đau khổ, Chân phước José Gregorio đã nhìn thấy Chúa Giêsu. Ngài đã nhận được sự thành công mà ngài không bao giờ tìm kiếm trên thế giới, và tiếp tục nhận nó, từ những người gọi ngài là “vị thánh của dân tộc”, “tông đồ bác ái”, “nhà truyền giáo của hy vọng”.

Sẵn sàng vâng theo các kế hoạch của Thiên Chúa

Chân phước José Gregorio là một người khiêm tốn, một người tốt bụng và hay giúp đỡ. Đồng thời, ngài được thúc đẩy bởi ngọn lửa nội tâm, bởi ước muốn sống để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân. Được thúc đẩy bởi lòng nhiệt thành này, nhiều lần ngài đã cố gắng trở thành một tu sĩ và linh mục, nhưng nhiều vấn đề sức khỏe đã ngăn cản ngài thực hiện điều đó. Tuy nhiên, sự yếu đuối về thể chất không khiến ngài co cụm vào chính mình nhưng trở thành một bác sĩ và thậm chí còn là một bác sĩ nhạy cảm hơn với nhu cầu của người khác; ngài bám chặt vào Chúa Quan Phòng và được củng cố trong tâm hồn, ngài đi sâu hơn vào những điều cốt yếu. Đây là lòng nhiệt thành tông đồ: không đi theo khát vọng riêng của mình, nhưng sẵn sàng vâng theo các kế hoạch của Thiên Chúa.

Như thế Chân phước đã hiểu rằng, thông qua việc chăm sóc chữa trị cho các bệnh nhân, ngài đã thực hành thánh ý Thiên Chúa, bằng cách trợ giúp người đau khổ, mang lại hy vọng cho người nghèo, làm chứng cho đức tin không phải bằng lời nói mà bằng gương sáng. Do đó, qua con đường nội tâm này, ngài đã đi đến việc đón nhận y học như là một chức linh mục: “chức linh mục của nỗi đau con người” (M. YABER, José Gregorio Hernández: Médico de los Pobres, Apóstol de la Justicia Social, Misionero de las Esperanzas, 2004, 107). Điều quan trọng là không phải chịu đau khổ một cách thụ động, nhưng, như Kinh Thánh nói, làm mọi sự với tấm lòng tốt lành, để phục vụ Chúa (x. Col 3,23).

Kín múc sức mạnh sự kết hiệp mật thiết với Chúa

Nhưng chúng ta hãy tự hỏi: từ đâu mà Chân phước José Gregorio có tất cả lòng nhiệt thành, lòng say mê này? Chính là từ một sự chắc chắn và một sức mạnhSự chắn chắn đó  ân sủng của Thiên Chúa. Ngài viết rằng “nếu trên thế giới có người tốt và kẻ xấu, thì có kẻ xấu là vì chính họ đã trở nên xấu: nhưng người tốt là tốt chỉ với sự giúp đỡ của Thiên Chúa” (27/5/1914). Ngài cảm thấy cần ân sủng hơn tất cả mọi thứ, điều mà ngài tìm xin trên đường phố và rất cần tình yêu thương. Và đây là sức mạnh mà ngài kín múc: sự gắn bó mật thiết với Thiên Chúa. Ngài là một người cầu nguyện: ngài tham dự Thánh Lễ.

Và khi tiếp xúc với Chúa Giêsu, Đấng hiến mình trên bàn thờ vì mọi người, Chân phước José Gregorio cảm thấy được mời gọi hiến dâng cuộc sống mình vì hòa bình. Chiến tranh thế giới thứ nhất đang bùng nổ. Như thế chúng ta đi đến ngày 29 tháng 6 năm 1919: một người bạn đến thăm ngài và thấy ngài rất hạnh phúc. Trên thực tế, Chân phước José Gregorio đã biết rằng hiệp ước chấm dứt chiến tranh đã được ký kết. Của lễ hy sinh của ngài đã được Thiên Chúa chấp nhận và dường như ngài cảm thấy rằng sứ vụ của ngài trên trái đất đã hoàn thành. Sáng hôm đó, như thường lệ, ngài đi lễ và là giờ ngài đi mang thuốc cho người bệnh. Tuy nhiên, khi ngài đang băng qua đường thì bị một chiếc xe tông; được đưa đến bệnh viện, ngài qua đời khi đang kêu tên Đức Mẹ. Cuộc hành trình trần thế của ngài kết thúc, trên đường khi đang thực hiện một công việc của lòng thương xót, và trong một bệnh viện, nơi ngài đã biến công việc của mình thành một kiệt tác trong tư cách là một bác sĩ.

Dấn thân giải quyết các vấn đề xã hội, kinh tế và chính trị cũng là loan báo Tin Mừng

Anh chị em thân mến, trước chứng tá này, chúng ta hãy tự hỏi: trước Thiên Chúa hiện diện nơi những người nghèo gần tôi, trước những người đau khổ nhất trên thế giới, tôi phản ứng thế nào? Chân phước cũng khuyến khích chúng ta dấn thân giải quyết các vấn đề xã hội, kinh tế và chính trị to lớn ngày nay. Nhiều người nói về nó, nhiều người phàn nàn về nó, nhiều người chỉ trích và nói rằng mọi thứ đều tồi tệ. Nhưng đó không phải là cách người Kitô hữu được mời gọi thực hiện; ngược lại, Kitô hữu được mời gọi đối mặt với nó, chịu để tay mình vấy bẩn: trước hết, như Thánh Phaolô đã dạy chúng ta, hãy cầu nguyện (xem 1 Tm 2,1-4), và sau đó dấn thân không phải bằng lời nói suông, nhưng bằng việc cổ vũ điều thiện, xây dựng hòa bình và công lý trong sự thật. Đây cũng là lòng nhiệt thành tông đồ, là việc loan báo Tin Mừng, là niềm hân hoan Kitô giáo: “Phúc thay ai xây dựng hòa bình” (Mt 5,9). Chúng ta hãy tiến bước trên con đường của Chân phước Gregorio: một giáo dân, một bác sĩ, một người làm công việc hằng ngày, người đã được lòng nhiệt thành tông đồ thúc đẩy sống bằng cách làm việc bác ái trong suốt cuộc đời.

Nguồn: Vatican News 

Facebook

Twitter

Email

Print