
Tôi không có mặt ở nhà để tham dự Thánh lễ kỷ niệm 30 năm ngày cưới của bố mẹ. Sự vắng mặt ấy có lẽ mang đến một nỗi buồn man mác cho những bậc sinh thành trong ngày trọng đại của đời họ. Riêng bản thân tôi cũng cảm thấy thiếu sót khi không thể hiện diện trong ngày kỷ niệm ấy – ngày mà bố mẹ tôi ký kết một giao ước tình yêu, gắn liền với trách nhiệm đón nhận và nuôi dưỡng những thụ tạo mới giữa trần gian. Và chính từ tình yêu tuyệt vời ấy, trong vòng tay quan phòng của Thiên Chúa, tôi đã được sinh ra và lớn lên.
Giữa những suy nghĩ miên man, tôi từng dự định xin Phép lành Tòa Thánh như một món quà ý nghĩa dành tặng bố mẹ. Thế nhưng, vì một vài lý do khách quan, nhóm Phép lành tiếng Việt hiện đang tạm ngưng hoạt động. Khi ấy, tôi chợt nghĩ: có lẽ đó là ý Chúa muốn tôi viết xuống những cảm nghĩ của mình dành cho bố mẹ – những điều mà có thể suốt đời tôi cũng khó có thể nói trực tiếp với các ngài.
Tôi mượn hình ảnh “tiếng ngáy” không phải để nói rằng tình yêu hôn nhân của bố mẹ tôi được xây dựng từ những âm thanh ấy theo nghĩa đen, nhưng như một cách diễn đạt mang tính trừu tượng. Tiếng ngáy không làm nên hôn nhân, nhưng chính hôn nhân – và tình yêu – đã biến đổi tiếng ngáy: từ một âm thanh khó chịu trở thành một giai điệu thân quen, âm thầm hiện diện trong đời sống chung của bố mẹ tôi.
Ngủ ngáy là một hiện tượng khá phổ biến nơi nam giới, và bố tôi cũng không là ngoại lệ. Điều đó không chỉ xuất phát từ yếu tố sinh lý tự nhiên, mà còn từ những mệt nhọc tích tụ qua năm tháng lao động để gánh vác gia đình trên vai. Khi còn nhỏ, tôi từng nghe tiếng bố ngáy và cảm thấy khó chịu đến mức không thể ngủ được. Nhưng khi trưởng thành và thấu hiểu những tiếng ngáy ấy là hệ quả của sự vất vả vì gia đình, thì mọi suy nghĩ non nớt và thiếu cảm thông của tôi ngày trước đều tan biến.
Ông bà tôi kể lại rằng, khi tôi mới chào đời, gia đình tôi buôn bán nhãn và long nhãn. Với phương tiện và công nghệ thô sơ thời bấy giờ, bố tôi phải trèo lên những cây nhãn cao để hái từng chùm quả. Nhãn đẹp thì bán tươi với giá cao, còn nhãn xấu thì đem sấy khô để làm long nhãn. Việc sấy long nhãn thời ấy vô cùng vất vả, đặc biệt với những người có thể trạng không khỏe. Vào những ngày mưa bão, bố tôi phải thức từ sáng sớm đến tận đêm khuya để canh lò sấy thủ công, sao cho long nhãn không bị cháy cũng không bị khô quá.
Sau này, bố tôi chuyển sang nghề buôn mo – một loại vật liệu dùng để làm nón lá. Công việc này cũng nặng nhọc không kém, nhất là trong bối cảnh giao thông còn nhiều hạn chế. Gia đình tôi không có xe tải; thay vào đó, bố dùng chiếc xe Dream để chở vài tạ mo trong một ngày là chuyện rất đỗi bình thường. Đường xa, nắng nóng, phương tiện thô sơ – tất cả đã góp phần tạo nên hình ảnh một người cha cần cù, bền bỉ, âm thầm hy sinh cho cuộc sống của gia đình.
Còn mẹ tôi – mẹ là người “chịu đựng tiếng ngáy.” Khi lớn lên và phải sống xa nhà, tôi có nhiều lần ngủ chung phòng với người khác, và những trải nghiệm về tiếng ngáy thực sự trở thành ký ức “kinh hoàng” đối với tôi: trằn trọc suốt đêm, không sao chợp mắt. Chính từ đó, tôi tự hỏi: làm sao mẹ tôi có thể chịu đựng tiếng ngáy của bố suốt bao năm tháng?
Tôi nhớ có lần gia đình sum họp, bố tôi đi ngủ sớm và bắt đầu ngáy. Mẹ tôi chỉ mỉm cười, quay sang chúng tôi và nói đùa: “Bố mày lại bắt đầu bản giao hưởng rồi đó!”
Ngoài lần ấy, tôi chưa bao giờ nghe mẹ tôi phàn nàn về thói quen này của bố. Phải chăng chính tình yêu đã giúp mẹ tôi chấp nhận – và thậm chí biến những điều không hoàn hảo nơi bố tôi thành điều dễ thương? Phải chăng tình yêu có khả năng làm cho sự bất toàn trở nên trọn vẹn trong ánh mắt của người đang yêu?
Cha ông ta từ xưa đã đúc kết những kinh nghiệm ấy qua những câu ca dao mộc mạc mà sâu sắc:
“Yêu nhau vạn sự chẳng nề/ Dẫu trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng,”
Hay
“Yêu nhau chín bỏ làm mười.”
Ba mươi năm hôn nhân của bố mẹ không thiếu những khó khăn, trắc trở, cãi vã và thử thách. Thế nhưng, sau tất cả, họ vẫn chọn yêu thương nhau, vẫn dành cho nhau một tình cảm đặc biệt, và cùng nhau nuôi dưỡng con cái. Tôi cầu mong bố mẹ tôi luôn gìn giữ được tình yêu ấy – một tình yêu được đặt nền tảng và được nâng đỡ trong tình yêu của Thiên Chúa.
Từ nơi xa, tôi cũng vui mừng cho ngày kỷ niệm của bố mẹ. Thiếu vắng tôi, nhưng bố mẹ vẫn có được sự quan tâm từ chị gái và mọi người trong họ hàng. Chị gái đã thay mặt tôi để làm một bữa tiệc ấm cúng chúc mừng bố mẹ.
Hôn nhân Công giáo
Từ kinh nghiệm sống động nơi chính gia đình mình, tôi muốn khẳng định rằng: Hôn nhân Công giáo thật sự tuyệt vời – nơi một người nam và một người nữ trở nên một thân xác, yêu thương nhau và cộng tác với Thiên Chúa trong việc sinh thành và dưỡng dục con cái.
Tại sao hôn nhân ấy lại tuyệt vời? Bởi vì tình yêu hôn nhân không chỉ nhằm thỏa mãn những nhu cầu cá nhân, nhưng là hành trình để hai con người hoàn thiện lẫn nhau. Ngay từ khởi nguyên, Thiên Chúa đã tạo dựng con người có nam có nữ. Dù Ađam sống giữa vườn địa đàng với đầy đủ mọi sự, ông vẫn cảm thấy thiếu vắng. Và khi Eva được tạo dựng từ xương sườn của Ađam, Thiên Chúa muốn nhấn mạnh đến mối dây liên kết mật thiết giữa họ: họ thuộc về nhau và chỉ trọn vẹn khi có nhau.
Cha ông ta cũng diễn tả chân lý ấy qua kinh nghiệm dân gian: “Chồng là trụ cột, vợ là tay hòm chìa khóa.” Dù cách diễn đạt này không còn hoàn toàn phù hợp với xã hội hôm nay, nhưng ý nghĩa sâu xa của nó vẫn đúng: đó là sự tương hỗ, bổ túc và hoàn thiện lẫn nhau trong đời sống vợ chồng.
Trong Bí tích Hôn Nhân, đôi bạn thề hứa với nhau rằng:
“Tôi… nhận em (anh)… làm vợ (chồng), và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em (anh), khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan, khi bệnh hoạn cũng như lúc mạnh khỏe, để yêu thương và tôn trọng em (anh) mọi ngày suốt đời tôi.”
Lời thề ấy không chỉ là cam kết yêu thương, mà còn là lời hứa cùng nhau bước đi trên hành trình hoàn thiện trong mọi biến cố của cuộc đời.
Ngoài ra, trong tác phẩm Love and Responsibility, Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II đã nhấn mạnh rằng tình yêu hôn nhân Ki-tô giáo là một trong những hình thức tình yêu cao quý nhất: tình yêu muốn điều tốt đẹp cho người mình yêu, chứ không tìm lợi ích cho chính bản thân mình. Nếu muốn hiểu hôn nhân Công giáo bằng lý trí, tôi tin rằng đây là một cuốn sách rất đáng đọc.
Cuối cùng, tôi xin gửi lời chúc đến tất cả các cặp vợ chồng – cách riêng là các đôi vợ chồng trẻ – luôn được tràn đầy ân sủng và bình an trong đời sống hôn nhân. Bởi vì hôn nhân là hành trình hai con người cùng cộng tác để trở nên trọn vẹn hơn, nên không thể tránh khỏi khó khăn và thử thách, vì“Có công mài sắt, có ngày nên kim”. Các cặp vợ chồng trẻ hãy nhìn vào tấm gương của những cặp vợ chồng đi trước để tìm được con đường dễ dàng hơn để đạt được tình yêu đích thức – Tình yêu không chỉ là sự thỏa mãn, mà trước hết là sự hy sinh cho nhau.
Kính chúc mọi người tìm được ý nghĩa đích thực của hôn nhân, để mỗi gia đình trở thành một Hội Thánh tại gia, góp phần xây dựng Hội Thánh của Thiên Chúa nơi trần thế.
Hạt mưa
Nguồn: tonggiaophanhanoi.org


TIN LIÊN QUAN: