
Lần đầu đặt chân đến mảnh đất Từ Châu vào những ngày khởi đầu của một mùa xuân mới, tâm hồn tôi không khỏi ngỡ ngàng trước một sự mới mẻ đầy linh thiêng. Nơi đây, xuân không chỉ là sự tuần hoàn của thiên nhiên, mà là sự trào dâng của một sức sống tâm linh mãnh liệt. Đứng trước không gian này, tôi chợt hiểu rằng cuộc đời không phải là những quy tắc khô khan, mà là một hành trình sáng tạo không ngừng của ân sủng. Mỗi nhành cây, mỗi nụ cười của giáo dân Từ Châu đều như đang kể lại một chương mới trong dòng lịch sử đầy huyền nhiệm, nơi Thiên Chúa đang trực tiếp cầm bút viết nên những tình tiết ly kỳ.
Cha Thánh Ven – Sự hiện diện của một tình yêu nhưng không
Giữa lòng giáo xứ, hình ảnh Cha thánh Ven (Thánh Théophane Vénard) hiện lên như một chứng nhân huy hoàng của sự tự do đích thực. Ngài không chọn cách sống an toàn, mà chọn sự liên lụy – một sự dấn thân không điều kiện vào số phận của đoàn chiên. Ngài đã đi vào nơi này bằng một tâm thế an hòa đến lạ lùng. Đối với ngài, xiềng xích hay hầm ngục không phải là dấu chấm hết, mà là những chất liệu để Thiên Chúa vẽ nên một cái kết vinh hiển.
Sự hy sinh của Cha thánh Ven chính là minh chứng cho một tình yêu nồng nhiệt. Ngài không tính toán thiệt hơn, không coi sự nghiệp truyền giáo là một phép tính đổi chác quyền lợi. Ngài hiến dâng chính mình một cách hồn nhiên, coi cái chết như một cuộc vượt qua để tiến vào sự sung mãn của Nước Trời. Chính thái độ sống ấy đã biến mảnh đất Từ Châu trở thành một biểu tượng của lòng trung kiên, nơi mà mỗi bước chân người mục tử đi qua đều để lại hương thơm của sự thánh thiện, đánh thức niềm hy vọng trong lòng mỗi người con xứ đạo.
Vũ điệu hiệp nhất bên bếp lửa hồng
Mùa xuân Từ Châu còn mang một sắc thái đặc biệt của sự nối kết thân tình qua hình ảnh bếp lửa hồng gói bánh chưng cho người nghèo. Đây không đơn thuần là một hoạt động thiện nguyện, mà là một sự ứa tràn của tình liên đới mục tử và đoàn chiên.
Trong làn khói bếp bảng lảng, ta thấy một sự an hòa vũ trụ hiện rõ: tay cha, tay con cùng chạm vào lá dong, hạt nếp. Nơi đây, mọi khoảng cách giữa “đấng bậc” và “đoàn dân” đều tan biến, chỉ còn lại những “ngôi vị” đang cùng nhau “cử hành một nghi lễ” của lòng trắc ẩn. Mỗi chiếc bánh được buộc lại bằng sợi lạt mềm mại cũng giống như cách Cha thánh Ven năm xưa dùng tình yêu để buộc chặt đoàn chiên vào trái tim Chúa. Việc trao đi những chiếc bánh ấy cho những mảnh đời bần hàn là cách Giáo xứ Từ Châu tái hiện lại phong thái “tặng không” của Tin Mừng. Đó là một sự hiệp nhất không nằm trên lý thuyết, mà được nhào nặn từ hương vị của nếp thơm, từ sự hy sinh thời gian và công sức, để tạo nên một cộng đoàn “đầm ấm”, nơi không ai bị bỏ lại phía sau trong ngày Tết đoàn viên.
Mối liên đới mục tử và đoàn chiên: Sự ứa tràn của tình thân
Trong mối tương quan ấy, vị mục tử không đứng tách biệt trên cao, nhưng đã chọn cách “cúi xuống” thật thấp để nâng đỡ những phận người yếu đuối. Đó là một sự liên lụy mang tính “ngôi vị” – nơi con người không nhìn nhau như những con số, mà nhìn nhau như những người bạn thiết cốt.
Mối liên hệ này không dừng lại ở quá khứ, mà vẫn đang sống động trong thực tại. Khi đoàn chiên nhìn lên Cha Thánh Ven, họ thấy một người cha đang cùng họ bước đi. Ngài đã hàn gắn những đổ vỡ, nối kết lại những tương quan bằng sợi dây ái đức. Sự hiện diện mầu nhiệm của ngài chính là dòng nhựa sống nuôi dưỡng những tâm hồn, giúp họ biết trân trọng nhau trong sự đa dạng và phong phú của hồng ân.
Ngày hội ngộ của những tâm hồn mặc lễ phục huy hoàng
Cảm giác lần đầu đến Từ Châu là cảm giác của một người được mời dự vào một buổi lễ hoành tráng. Ở đó, không ai là khách lạ, bởi tình nghĩa mục tử đã biến tất cả thành người nhà. Chúng ta đang cùng nhau tiến về một ngày họp mặt vĩnh cửu, nơi mà những kỷ niệm vui buồn khó phai của hành trình đức tin được thánh hóa và rực sáng.
Mùa xuân Từ Châu chính là tiền thân của ngày quang lâm huy hoàng. Đó là thời điểm mà mọi khổ đau sẽ tan biến, nhường chỗ cho một niềm vui đầy ắp. Chúng ta – đoàn chiên của Cha thánh Ven – đang cùng nhau mặc lấy bộ “lễ phục huy hoàng” của lòng mến để chuẩn bị cho bữa tiệc vĩnh cửu. Từ Châu không chỉ là một địa danh, mà là một vùng trời tình yêu, nơi mỗi chúng ta được mời gọi trở thành một câu chuyện mới đầy hấp dẫn dưới ánh sáng phục sinh của Đức Ki-tô.
Đức Hữu
Nguồn: tonggiaophanhanoi.org


TIN LIÊN QUAN: