
Những ngày sau Tết, khi nhịp sống dần trở lại bình thường, tôi có những khoảng lặng để suy nghĩ. Tôi đã nhận được rất nhiều lời chúc xuân – lời nào cũng đẹp và đầy thiện ý: người chúc sức khỏe, người chúc bình an, người chúc thành công và nhiều hoa trái. Tất cả đều là những điều tốt lành.
Thế nhưng, khi đứng trước thềm năm mới, tôi tự hỏi: điều gì mới thật sự quan trọng cho hành trình phía trước? Thành công theo nghĩa nào? Bình an ở đâu? Và con đường tôi đang đi sẽ dẫn tôi về đâu?
Sau những ngày nghỉ Tết, tôi trở lại nhà dòng, mang theo dư âm ấm áp của những ngày xuân bên gia đình. Trong thinh lặng của giờ nguyện ngắm, tôi ngồi để nhìn lại những ngày trở về ấy. Những bữa cơm sum họp, những câu chuyện đơn sơ, những lời chúc trao nhau trong nụ cười đầu năm – tất cả hiện lên thật gần.
Gia đình tôi giờ đây không còn bố mẹ. Ngôi nhà xưa thiếu đi bóng dáng đấng sinh thành. Mỗi lần trở về, tôi vẫn cảm nhận một khoảng trống rất khẽ trong lòng. Nhưng giữa khoảng trống ấy, tôi lại thấy mình được nâng đỡ bởi tình anh chị em và các cháu. Chúng tôi quây quần bên nhau, chia sẻ niềm vui đầu năm, nhắc lại những kỷ niệm cũ và kể cho nhau nghe những câu chuyện của hiện tại. Tôi nhận ra: tình thân không mất đi, chỉ chuyển sang một cách hiện diện khác – lặng hơn và sâu hơn. Tôi biết ơn vì vẫn còn một nơi để trở về, còn những vòng tay đón nhận, còn những tiếng cười làm ngôi nhà đầy sức sống.
Chính trong những giờ lặng lẽ ấy, những lời chia sẻ tôi được nghe vào ngày 22 Tết bỗng trở lại rõ ràng trong tôi – như một ánh sáng soi chiếu cho những thao thức đầu năm.
Ngày 22 Tết vừa qua, tôi cùng đoàn Giáo xứ Chính Tòa Hà Nội đến chúc Tết Đức Nguyên Tổng Giám mục Giu-se Ngô Quang Kiệt tại Đan viện Châu Sơn. Thời tiết se lạnh, không khí cuối năm nơi đan viện thật tĩnh lặng và đơn sơ. Chúng tôi đứng chờ bên ngoài vì ngài đang tiếp một đoàn khác. Trong cái lạnh nhẹ của những ngày giáp Tết, lòng tôi lại ấm lên bởi niềm mong được gặp vị mục tử mà tôi luôn kính trọng.
Khi đến lượt vào thăm, Đức cha đón tiếp chúng tôi thật giản dị và thân tình. Trong lời chúc xuân năm Bính Ngọ, ngài nhắc đến hai hình ảnh: con ngựa thành Troy và con ngựa của Thánh Phaolô trên đường Đamas.
Ngài kể về Trojan Horse – biểu tượng tưởng như của chiến thắng. Dân thành Troy đã vui mừng rước con ngựa vào thành như một chiến lợi phẩm; nhưng chính sự chủ quan và lầm tưởng ấy lại mở cửa cho tai họa, dẫn đến sự sụp đổ của cả một thành trì.
Từ hình ảnh đó, ngài nhắn nhủ chúng tôi hãy cảnh giác trước những điều xem ra tốt đẹp bên ngoài. Có những “con ngựa thành Troy” trong đời sống: những thành công bề nổi, những lời tán dương, những kết quả khiến ta dễ tự mãn. Nếu thiếu tỉnh thức, ta có thể vô tình mở cửa cho sự kiêu căng và lệch hướng bước vào tâm hồn.
Rồi ngài hướng chúng tôi sang hình ảnh con ngựa của Thánh Phao-lô Tông đồ trên đường Đamas. Con ngựa ấy đã quỵ xuống khi ánh sáng từ trời chiếu tỏa. Chính cú ngã đó đã mở ra một cuộc gặp gỡ. Từ một người hăng say bắt bớ các Ki-tô hữu, Phao-lô được biến đổi để trở thành vị tông đồ nhiệt thành loan báo Tin Mừng.
Ngài nói: có những cú ngã không làm ta mất đi, nhưng giúp ta tìm lại chính mình; có những biến cố khiến ta chững lại, nhưng lại mở ra một chân trời mới.
Trước khi chúng tôi ra về, Đức cha nhắc lại hai lời chúc ấy một lần nữa. Ngài mong chúng tôi luôn cảnh giác trước “con ngựa thành Troy” của đời mình; và nếu có phải “ngã ngựa” như Phao-lô, thì xin được ngã trong ánh sáng của Thiên Chúa, để được biến đổi và lớn lên.
Những lời ấy theo tôi suốt những ngày đầu năm.
Là nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Hà Nội, mỗi ngày tôi nhìn lên Thập Giá – dấu chỉ của tình yêu hiến trao và khiêm hạ đến cùng. Trên Thập Giá, tôi không thấy một chiến thắng ồn ào, nhưng là một tình yêu âm thầm; không phải vinh quang theo cách người đời hiểu, nhưng là sự tự hủy trọn vẹn vì nhân loại.
Thập Giá dạy tôi dè dặt trước những thành công bên ngoài. Nếu tôi thực sự bước theo Đức Ki-tô chịu đóng đinh, tôi không thể tìm kiếm sự bảo đảm nơi lời khen hay những kết quả thấy được. Thập Giá mời tôi đi vào chiều sâu của trung tín, của âm thầm và của phó thác.
Đồng thời, Thập Giá cũng giúp tôi hiểu giá trị của những lần “ngã ngựa”. Có những lúc tôi nhận ra sự yếu đuối và giới hạn của mình. Nếu nhìn bằng tự ái, tôi dễ nản lòng; nhưng nếu nhìn trong ánh sáng của Chúa, tôi hiểu đó có thể là cơ hội để được uốn nắn, thanh luyện và biến đổi.
Giữa hai con ngựa – một dẫn đến sụp đổ vì tự mãn, một mở ra hành trình biến đổi nhờ ánh sáng – tôi được mời gọi chọn lựa mỗi ngày.
Bước vào Mùa Chay, tôi hiểu rằng con đường đến vinh quang cần phải đi qua Thập Giá. Bốn mươi ngày thánh không đòi tôi làm những điều lớn lao, nhưng mời tôi trở về: trở về với sự thật của lòng mình, với những yếu đuối chưa được hoán cải, với những “con ngựa thành Troy” đôi khi vẫn ẩn mình dưới vẻ tốt đẹp bên ngoài.
Mùa Chay dạy tôi biết chậm lại, biết lắng nghe và để ánh sáng Chúa soi vào những khoảng tối trong tâm hồn. Có thể tôi vẫn còn những lần “ngã ngựa” – ngã vì tự ái, vì ảo tưởng, vì tìm kiếm một thứ vinh quang dễ dãi. Nhưng nếu đó là những cú ngã trong ánh sáng như kinh nghiệm của Thánh Phaolô, tôi tin mình sẽ được nâng dậy, được uốn nắn và được bắt đầu lại.
Tôi không dám xin một năm rực rỡ thành công. Tôi chỉ xin một trái tim biết sám hối và tin tưởng. Vì tôi tin rằng, khi dám bước đi trọn vẹn con đường Thập Giá, Chúa sẽ dẫn tôi đến niềm vui của Phục Sinh – niềm vui không ồn ào nhưng sâu thẳm, không chói sáng bên ngoài nhưng bền vững trong tâm hồn.
Hai con ngựa – hai con đường. Mỗi ngày sống là một lần chọn lại. Ước gì bốn mươi ngày Chay Thánh này không chỉ trôi qua như một mùa phụng vụ quen thuộc, nhưng trở thành hành trình biến đổi thật sự: hành trình từ tự mãn đến khiêm nhường, từ bóng tối đến ánh sáng, từ những cú ngã đến sự đứng dậy trong ân sủng; để rồi, khi ánh sáng Phục Sinh đến, chúng ta không chỉ mừng một biến cố đã qua, nhưng thực sự cảm nghiệm được một sự sống mới đang lớn lên trong chính lòng mình.
Sr. Maria Bùi Lanh
Nguồn: tonggiaophanhanoi.org


TIN LIÊN QUAN: